[FANFIC] Thiên Tỉ & Vương Tuấn Khải: Gần em thêm một giây

#fanfic - Hôm nay #teamhuhoi nhà Homin's Blog xin giới thiệu đến các fan của cặp đôi Thiên Tỉ và Vương Tuấn Khải fanfic do fanpage Shop FanFic Khải Thiên - Thiên Khải _ Tfboys viết. Bản quyền thuộc về fanpage này!


[FANFIC] Khải Thiên: Gần em thêm một giây
Nguồn:  Shop FanFic Khải Thiên - Thiên Khải _ Tfboys
Au: Nu
Thể loại: Trọng sinh, viễn tưởng, sủng ngược thập cẩm

Chap 1:

Đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh

Cậu sinh viên 22 tuổi Dịch Dương Thiên Tỉ gương mặt thanh tú, vóc dáng cao cao, đôi mắt màu hổ phách ánh lên nét thông minh và chăm chỉ đang bước chầm chậm về phía sân bóng rổ, trên tay là tập tài liệu y học bằng tiếng Anh

- Thiên Thiên, chờ tớ.

Một tiếng gọi vang lên phía sau lưng khiến cậu giật mình, khẽ quay đầu. Là Vương Nguyên, bạn thân của cậu. Chàng trai đáng yêu, khuôn mặt như búng ra sữa nhảy lên, khoác mạnh vai Thiên Tỉ, "Thiếu niên của gió Nguyên Ca" - đó là tên mà các bạn trong lớp cậu gọi cậu ấy.

- Cậu ra sân bóng rổ à.

- Ừ, tớ ra đó đợi...

- Đợi Vương Tuấn Khải chứ gì, ngày nào mà cậu chả ra đó đợi hắn, khỏi cần nói tớ cũng biết.

Vương Nguyên sầm mặt, Thiên Tỉ bỗng mỉm cười, cái tên bạn thân ngốc nghếch này, suốt ngày ganh tị với Tiểu Khải cơ.

Vương Tuấn Khải, nam thần của trường đại học, là siêu nhân của đội bóng rổ, bao nhiêu cô gái trong trường đều ngả rạp vì anh, nhưng đối với cậu, anh đơn giản chỉ là tên tiểu tử ngố nhà hàng xóm mà cậu đã quen biết hơn 20 năm qua, Tiểu Khải đao, đầu óc có bệnh thần kinh, suốt ngày sang nhà cậu ăn chực, giành phòng cậu ngủ, lại còn tranh "sủng" Nam Nam - đứa em trai 10 tuổi đáng yêu của cậu. Đến khi vào Thanh Hoa, biết anh là nam thần, cậu suýt ói mà chết.

Sân bóng rổ đông nghịt người, hôm nay là trận đấu giữa trường cậu và Đại học Nam Kinh, Vương Tuấn Khải chạy trên sân, ra sức ghi bàn, xung quanh đám đông náo nhiệt hò hét cổ vũ, gọi tên anh, đa phần đều là con gái

- Làm quá không à, bộ cái tên này tài giỏi lắm sao - Vương Nguyên càu nhàu, khó chịu ra mặt.

- Thôi mà thôi mà - Cậu cười cười khẽ an ủi "phong" thiếu niên.

Tuýt....uýt...ýt...tttt

Tiếng còi vang lên báo hiệu trận đấu.

kết thúc, phần thắng áp đảo nghiêng về Thanh Hoa, Vương Tuấn Khải cười rạng rỡ, chạy vòng quanh sân, ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt cậu, bỗng sáng rực lên, anh nhanh chóng chạy ngay về phía cậu.

- Tiểu Dịch Dịch, em tới coi anh thi đấu hả?

- Đã bảo anh đừng gọi em thế mà, Tiểu Dịch Dịch là cái quái gì? - Thiên Tỉ nhăn mặt.

- Không, anh thích gọi thế cơ, đây là ưu đãi riêng của Vương Tuấn Khải này.

Nói xong Tiểu Khải ngửa mặt lên trời cười lớn, ra chiều thích thú lắm.

- Đao đần ngu ngốc - Thiên Tỉ lắc đầu ngán ngẩm trước tên "Đao" thần, đứng bên cạnh cậu Vương Nguyên cũng lắc đầu khinh bỉ.

- Tuấn Khải - tiếng con gái vang lên nhẹ nhàng, ba vị anh tú quay đầu một lượt, là Dương Na, hoa khôi Thanh Hoa và cũng là bạn gái của Tiểu Khải. Mặc dù vậy cô ấy lại không hề thân với cậu, gặp mặt cậu là có vẻ khó chịu, ít khi chào hỏi.

- Chúc mừng anh chiến thắng nha, tối nay em sẽ đãi anh một bữa thật ngon - Dương Na khoác lấy tay anh nhưng anh nhanh chóng rút tay mình ra khỏi tay cô.

- Không được tối nay anh hứa sang nhà Thiên Tỉ ăn cơm rồi.

- Hả, ai cho qua ăn mà anh qua vậy? - cậu tròn mắt ngạc nhiên.

- Thì Dịch baba, Dịch mama và Tiểu Nam Nam cho anh sang, em ở trong nhà mà không biết cái gì hết sao, ngốc tử.

Tiểu Khải khảng khái đáp, đáp rồi lại khảng khái nắm tay cậu lôi đi.

- Vậy nhá Dương Na, tụi anh đi đây, đói lắm rồi.

Thiên Tỉ chưa kịp hiểu tình hình, đã phải lẽo đẽo theo Đao Tử về nhà, còn chẳng kịp đáp lại cái vẫy tay tạm biệt của Vương Nguyên.

- Tội ha, lại thua rồi ha - Vương Nguyên đảo mắt về phía Tiểu cô nương giận đến bốc khói bên cạnh mình, buông lời mỉa mai rồi đi mất. Dương Na dậm chân, lầm bầm

- Dịch Dương Thiên Tỉ, tôi ghét cậu.

------------
Bữa ăn gia đình 5 người diễn ra đầm ấm và vui vẻ, Đao đần ngốc nghếch hét khen cái này ngon lại réo cái kia ngon, anh khen nhiều đến nỗi Dịch mama cười hết nổi, miệng rộng tới tận mang tai.

- Tiểu Khải nếu con thấy ngon thì cứ qua đây ăn cơm, dù sao thì ba mẹ con cũng đang ở nước ngoài, chưa biết bao giờ về mà.

- Thật không má Dịch, má đã nói thế Vương Tuấn Khải con xin tuân mệnh - Tiểu Khải vỗ tay sung sướng.

- Vớ vẩn, ai rảnh tiền đâu mà nuôi anh - cậu cau mày, bĩu môi.

- Em em em, em nuôi Vương Tuấn Khải ca ca - cậu em trai 10 tuổi Nam Nam bám lấy tay Tiểu Khải, miệng cười đáng yêu.

- Tiểu tử ngốc, anh hai giận em luôn giờ - Thiên Tỉ trừng mắt nhìn Tiểu Nam Nam.

- Nam Nam, mama hỏi con, con thích anh hai hay Tiểu Khải ca hơn - Dịch mama tinh nghịch.

- Mẹ hỏi thừa, đương nhiên là...

- Tiểu Khải ca ca, Nam Nam thích Tiểu Khải ca ca - giọng nói ngây thơ của Nam Nam vang lên, cắt ngang câu trả lời của cậu.

Dịch ba, Dịch má lăn ra cười ngặt nghẽo, Vương Đại đao sung sướng ôm Nam Nam xoay vòng vòng, cậu giận dỗi, buông đũa đi vào phòng, lôi sách vở ra học.

Được 1 tiếng, tên đao ấy đã mở cửa bước vào, phá vỡ không gian tĩnh mịch của học bá.

- Anh vào đây làm gì, sao không chơi tiếp với Nam Nam đi - cậu gắt gỏng, không thèm nhìn mặt anh.

- Vào ngủ chứ gì, hôm nay anh mệt lắm rồi - Tiểu Khải giương mắt cún.

- Muốn ngủ thì về nhà mà ngủ.

- Không, em cũng biết anh phải dựa vào cái gì đó mới ngủ được mà.

- Kệ anh!

Tiểu Khải nhăn mặt, cái tên mặt liệt này, từ nhỏ đến lớn đều có khả năng làm người khác cứng họng. Đã thế chẳng thèm nói với cậu nữa, anh trực tiếp kéo cậu, đẩy ngã cậu xuống giường, gối đầu lên bụng cậu rồi thiếp đi.

Thiên Tỉ thở dài, nở một nụ cười nhạt, khẽ vuốt vuốt mớ tóc còn chưa khô trước trán của anh, anh ngủ rồi, dễ ngủ thật đấy. Cái tên đao đần ngốc nghếch này không hề biết một sự thật rằng CẬU THÍCH ANH, từ lâu lắm rồi, nhưng cậu biết anh không giống cậu, anh là một chàng trai bình thường.
 
Vương Tuấn Khải nếu một ngày anh biết điều đó, liệu anh còn muốn ngủ trên bụng em thế này không?

CHAP 2:

- Tiểu Dịch Dịch.

Vương Tuấn Khải hét lớn giữa sân trường, bất chấp nhân gian ngoái nhìn.

- Gì? -  Thiên Tỉ cau mày đáp lại, ra hiệu bảo anh đừng tới làm phiền cái sự học hành của cậu, thế mà cái tên đao ngốc ấy không thèm hiểu chút nào, cứ tung tăng xấn tới, tay bắt mặt mừng.

- Tiểu Dịch Dịch em lạnh lùng quá rồi đó, đại ca gọi em mà đáp lại bằng cái giọng phớt lờ thế hả?
Tiểu Khải ngúng nguẩy ra vẻ giận dỗi khiến Vương Nguyên đứng bên cạnh chỉ muốn phi thân đáp một cước vào mặt anh.

- Tóm lại anh tìm em có việc gì?

- Đương nhiên là có việc tiểu nhân mới tới tìm đại nhân rồi, đại nhân ngài có biết ngày mai là ngày gì không?

Thiên Tỉ ngớ người, lắc đầu nguầy nguậy. Ngay lúc này Vương Nguyên giật mình, nhanh chóng nhận ra mai là sinh nhật Thiên Tỉ, "Cái tên đao chết tiệt hắn tính đánh lẻ với Thiên Thiên à" - nghĩ thế cậu vội chen vào, nhưng chưa kịp nói đã bị Tiểu Khải ngắt ngang.

- Mai là sinh nhật Dương Na - đao tử cười ngốc khả ố.

- Làm thế quái nào em biết sinh nhật cô ấy mà nhớ chứ, anh rảnh hả - cậu tức giận toan bỏ đi thì bị anh một phát kéo phắt lại

- Ấy anh giỡn mà, đừng có giận, đi mua quà cùng anh đi.

Thiên Tỉ nhìn vẻ mặt cún ngáo của anh, thật muốn đánh cho ba phát, nghĩ sao anh lại muốn rủ cậu đi mua quà cho bạn gái anh chứ, làm thế thì cậu sao chịu nổi, đau lòng chết mất. Cái tên đao kia, thật ra bản thân cậu nhớ rất rõ hôm nay là sinh nhật cậu, chỉ không ngờ nó trùng với sinh nhật Dương Na, mọi năm giờ này anh đã vác một thùng quà to bự toàn sách sang tặng cậu rồi, nhưng năm nay...

- Rồi đi thì đi - Thiên Tỉ đồng ý với anh, Vương Nguyên thấy vậy ngạc nhiên không kém, cậu thoáng nhận ra nét buồn trong ánh mắt Thiên Thiên. Còn chính chủ kia thì dĩ nhiên chỉ biết nhảy cẫng lên sung sướng rồi lỉnh đi mất.

- Cậu không thích thì đừng đi - Vương Nguyên lầm bầm.

- Có gì đâu mà thích hay không thích - cậu cười nhạt, cậu ngốc thật, đến một câu từ chối anh cậu cũng không thể nói ra được, cậu thích anh đến vậy sao.

Vương Nguyên khẽ thở dài, cậu biết đó là lựa chọn của Thiên Tỉ và cậu hiểu điều đó, cậu mỉm cười rồi kéo tay Thiên Tỉ.

- Về thôi.

Bỗng cậu khựng lại, mắt cậu tối sầm, những khung cảnh hỗn loạn xoay vần trong đầu cậu, một chiếc xe ô tô lật úp bên đường, máu chảy tràn lan, tiếng ồn ào náo nhiệt kêu ong trong đầu cậu.

- Nguyên Nguyên, chuyện gì thế?

Tiếng gọi của Thiên Tỉ khiến cậu thức tỉnh, một linh cảm không tốt ập đến trong cậu nhưng cậu không thể nói ra, cậu lắc đầu tỏ vẻ không sao.

- Thế tớ về nha - Thiên Tỉ vẫy tay chào cậu.

- Thiên Thiên

- Hửm?

- Ngày mai cẩn thận chút nha.
---------------
Thiên Tỉ nhăn mặt, hậm hực đầy khó chịu, đôi mắt tóe lửa nhìn chằm chằm vào cái tên Vương Đao Đần đang cười phớ lớ đằng kia.

- Vương Tuấn Khải, rốt cuộc Dương Na là bạn gái anh hay bạn gái em hả?

Cậu đá một phát trối chết vào chân anh, khiến anh la lên oai oái. Cái tên ngốc chết tiệt nhà anh, bảo đi chọn quà giúp anh, ừ thì đi, đến tiệm trang sức anh vứt cậu bên quầy đồ nữ, bảo cậu chọn cho anh một món, còn anh thì cứ lởn vởn bên quầy đồ nam, rốt cục anh mua quà cho bạn gái hay mua đồ cho anh vậy.

- Thôi mà anh tin em nên để em chọn còn gì.

Tiểu Khải vớ lấy sợi dây chuyền Thiên Tỉ vừa chọn rồi ra hiệu bảo nhân viên gói quà. Cậu ngạc nhiên vì sự qua loa của anh nhưng thôi cũng mặc kệ, bạn gái anh có qua loa cũng là việc của anh.
Hai người bước ra khỏi cửa hàng.

- Tiểu Dịch Dịch.

Tiểu Khải nắm lấy cổ tay cậu, lôi từ trong bọc ra một chiếc vòng tay bạc, anh từ tốn đeo vào tay cậu.

- Này là sao? - cậu tròn mắt ngạc nhiên

- Quà sinh nhật của em, sinh nhật vui vẻ Dịch Dương Thiên Tỉ - anh mỉm cười rạng rỡ.

- Anh...nhớ sao - cậu lắp bắp, hóa ra anh quanh quẩn trong cửa hàng nãy giờ là để chọn quà cho cậu.

- Đương nhiên, tiểu nhân sao dám quên sinh nhật của đại nhân chứ - anh cười lớn, xoa xoa đầu cậu
Thiên Tỉ cúi gằm mặt, cố không để cho anh nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ ửng của cậu, nhìn thấy đôi mắt rưng rưng ngập đầy nước của cậu. Vương Tuấn Khải, anh thật là một tên ngốc, món quà của anh là hạnh phúc nhưng cũng là nỗi đau đến xé lòng của cậu, tình yêu này của cậu, cậu phải làm sao đây?

- Thiên Tỉ em sao thế? - Tiểu Khải lo lắng nhìn cậu.

- Hửm em không sao - cậu ngẩng mặt - thôi em về đây, cả nhà đang chờ em, anh qua với Dương Na đi.

- Ừm vậy anh đi nha.

Thiên Tỉ mỉm cười, vẫy tay chào anh rồi quay lưng, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ.

Reng...eng...ng...g

Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang suy nghĩ của cậu.

- Alo Thiên Thiên - Là Vương Nguyên.

- Ừm tớ đây, có chuyện gì sao?

- Cậu đang ở đâu, mau về nhà đi.

- Có chuyện gì vậy Vương Nguyên.

- Tóm...tóm lại là cậu mau về nhà đi.

Thiên Tỉ tặc lưỡi khó hiểu "Nguyên Nguyên hôm nay làm sao vậy nhỉ", cậu liếc lên phía cột đèn giao thông, đèn xanh báo hiệu qua đường vừa bật, cậu nhanh chóng bước sang, bỗng điện thoại cậu rung lên lần nữa, lại một cuộc gọi khác.

- Vương Nguyên, mẹ tớ điện, tớ nghe máy đã.

- Alo Thiên Thiên, Thiên Thiên

--------------

Thiên Tỉ cúp máy rồi, lòng Vương Nguyên như lửa đốt, trong giấc ngủ hôm nay cậu đã nhìn thấy rất rõ, người nằm trên vũng máu, bên chiếc xe lật úp là... Thiên Tỉ.

--------------

- Alo, mẹ à, con đây ạ!

- Thiên Tỉ có chuyện rồi con - tiếng khóc của mẹ vang lên trong điện thoại khiến cậu hoảng hốt.

- Mẹ à có chuyện gì vậy ạ?

- Nam Nam...Nam Nam ngã cầu thang, đầu nó chảy nhiều máu lắm, ba mẹ đang đưa nó vào bệnh viện.

Thiên Tỉ lặng người, toàn thân đông cứng lại, tim cậu như ngừng đập...Nam Nam của cậu...Nam Nam bé bỏng đáng yêu của cậu.

- THIÊN TỈ!

Tiếng hét chói tai của Vương Tuấn Khải vang lên, toàn thân anh lao về phía cậu, vòng tay anh bao bọc lấy thân thể cậu, chiếc ô tô phía sau đâm sầm vào anh, cả hai văng ra xa. Cậu mở mắt, máu trên đầu anh thấm ướt chiếc áo thun trắng của cậu.

- Tiểu Khải, Tiểu Khải.

CHAP 3:

Vương Nguyên hộc tốc chạy đến bệnh viện sau khi hỏi được thông tin từ những người ở nơi xảy ra tai nạn, cậu nghe người ta bảo chàng thanh niên bị xe đụng, máu chảy rất nhiều đã gấp rút được đưa đi cấp cứu, "Thiên Thiên tớ xin cậu đừng xảy ra chuyện gì nhé". Cậu chạy khắp nơi trong bệnh viện, hỏi về bệnh nhân Dịch Dương Thiên Tỉ nhưng các y tá và bác sĩ đều tỏ ra không biết.

- Thế là thế nào? - cậu lẩm bẩm, cảm thấy thật khó hiểu, "thôi kệ đánh liều tìm tới phòng cấp cứu vậy".

- Vương Nguyên!

Tiếng Thiên Tỉ vang lên khi cậu đang chạy loạn tìm phòng cấp cứu.

- Thiên Thiên - cậu mở tròn mắt đầy ngạc nhiên "Thiên Tỉ cậu ấy không bị gì sao?".

Cậu chạy vội đến chỗ người bạn thân đang ngồi trước cửa phòng cấp cứu, khuôn mặt lộ vẻ vừa lo vừa mừng.

- Thiên Thiên, tốt quá rồi cậu không sao cả.

- Không, không có gì tốt cả Nguyên à...không...ông...ng.

Mắt Thiên Tỉ đỏ hoe, nước mắt khô lại xung quanh mặt, đôi tay cậu bám vào vai Vương Nguyên run lập cập, giọng nói yếu ớt đầy đau đớn, Nguyên hoang mang cực độ, nhanh chóng hỏi cậu.

- Thiên, nói tớ biết chuyện gì đã xảy ra?

- Vương Tuấn Khải, anh ấy...anh ấy bị tai nạn, ảnh...che cho tớ, chiếc xe đó...đâm sầm...vào ảnh, máu...máu chảy nhiều lắm. Cả Nam Nam nữa, thằng bé bị...ngã...giờ...hôn...hôn mê sâu rồi, ba mẹ đang ở với nó ở phòng bên, tớ...tớ phải làm sao đây?

Cậu nấc lên từng hồi, Nguyên kéo cậu vào lòng, khẽ vỗ vỗ lên tấm lưng đang không ngừng run rẩy của cậu.

Vương Nguyên nhíu mày, những câu hỏi dồn dập vang lên trong đầu cậu, chuyện gì thế này, tại sao người gặp nạn lại là Vương Tuấn Khải, còn Nam Nam nữa, thật không tài nào hiểu nổi. Những giấc mơ của cậu bao giờ cũng linh nghiệm, lần này tại sao lại? Nhưng thôi mặc kệ bỏ qua đi, Thiên Thiên bình yên là may mắn rồi, chỉ mong lão Đao và Nam Nam vô sự.

-----------------

Vương Tuấn Khải mở mắt, một màn trắng bao trùm trước mặt.

- Đây là đâu, tôi sao lại ở đây thế này?

Anh từ từ đứng dậy, gõ gõ đầu, anh nhớ lại lúc đó, không hiểu sao anh không muốn đến chỗ Dương Na chút nào, chỉ muốn được cùng Tiểu Dịch Dịch mặt liệt, Nam Nam và ba má Dịch ăn sinh nhật cậu như mọi năm nên liền quay lại tìm cậu. Anh nhìn khắp nơi nhưng không thấy cậu, rồi phát hiện ra cậu đang đứng như trời trồng giữa ngã ba đường, chiếc xe đằng sau vừa bóp còi inh ỏi vừa lao về phía cậu. Tim anh liền thắt lại, lệch đi một nhịp, anh lao về phía cậu không hề suy nghĩ, giây phút đó anh thấy mình không muốn mất cậu, chỉ muốn cậu được bình an, rồi sau đó thì không còn nhớ gì nữa.

- Vương Tuấn Khải ca ca.

Tiếng trẻ con vang lên sau lưng khiến Tiểu Khải giật mình, anh quay vội về phía sau.

- Nam Nam.

Tiểu Khải lao về phía cậu bé, ôm chầm lấy bé con đáng yêu.

- Nam Nam sao em lại ở đây, ba mẹ em đâu, cả anh hai em nữa, mà khoan, đây là đâu thế, sao lại kỳ lạ thế này.

- Vương Tuấn Khải ca ca bình tĩnh đã nào, ca ca đừng cuống lên như thế - Nam Nam mỉm cười tinh nghịch.

Tiểu Khải ngạc nhiên, chớp mắt không ngừng, sao tự nhiên anh cảm thấy Nam Nam lại trở nên người lớn thế này, chưa kịp nghĩ thông suốt thì cậu bé lại tiếp tục.

- Còn nữa đây là không gian giữa trần gian và cõi âm đó ca ca.

- HẢ, cái...cái gì cơ...cõi...cõi...âm á - anh hét lên - không lẽ...anh...chết rồi sao.

- Ưm cũng không hẳn, ở đây nghĩa là anh chưa chết đâu, nơi đây giống như trạm nghỉ chân cho những linh hồn thoát xác, chưa thể nhập lại vào xác ý, kiểu như chết lâm sàng à.

- Khoan đã, em cũng ở đây, nghĩa là...

- Em bị ngã cầu thang - Nam Nam xụ mặt - chỉ tại em nghịch dại.

- Được rồi, được rồi đừng lo, chết lâm sàng nghĩa là chưa chết, chúng ta sẽ nhanh chóng trở về thôi.

- Không, nếu thế thì không kịp đâu, lúc nãy em lang thang trong này, đã gặp mấy vị thần chết bên kia, còn nghe trộm họ nói nữa. Họ bảo ít nhất 15 ngày sau thể xác mới chấp nhận lại linh hồn, muộn thì không biết đến bao giờ. Mà như thế thì không kịp mất.

- Nãy giờ em cứ nói không kịp, là không kịp cái gì?

- Là anh hai em.

- Tiểu Dịch Dịch ư?

- Phải, mấy tay thần chết đó nói người phải chết là anh hai em, chỉ là bắt nhầm Tiểu Khải ca ca thôi, bọn họ bảo sẽ lấy mạng anh hai lần nữa.

- Em đang nói gì vậy, bắt nhầm ư, chuyện...chuyện này là sao? - Tiểu Khải hoảng hốt đến bần thần.

- Tiểu Khải ca ca, em cầu xin ca ca, hãy cứu anh hai em, bây giờ anh không thuộc về dương thế hay âm thế, anh chỉ là một linh hồn tự do, chỉ có anh mới cứu được anh hai em.

- Nhưng...bằng cách nào?

Nam Nam thở hắt ra, nhắm chặt mắt, ra sức lấy tay đẩy Tiểu Khải một phát thật mạnh, Tiểu Khải mất thăng bằng, ngã vào không khí, cả thân thể nhẹ bẫng đi, ánh sáng chói lóa khiến mắt anh không tài nào mở ra được

----------------

Anh mở mắt lần nữa, lờ mờ nhận ra xung quanh mình là bốn bóng người mờ ảo.

- Nam Nam, Nam Nam, con tỉnh lại rồi sao?

"Nam Nam"

Bóng người dần trở nên rõ ràng, là ba Dịch, má Dịch, Vương Nguyên và...Tiểu Dịch Dịch. Nhưng KHOAN, bọn họ vừa gọi anh là Nam Nam. Anh hoảng hốt bật dậy, thấy chân tay mình nhỏ lại, ngắn ngủn.

- Nam Nam, em sao vậy.

Tiểu Khải không đáp, vội vàng kéo Thiên Tỉ xuống, nhìn sâu vào mắt cậu, điều anh thấy là anh...bên trong cơ thể của Nam Nam

Còn tiếp...
Hey! Xin chào các bạn mình là một người có niềm đam mê mãnh liệt với công việc thiết kế Website, đặc biệt với Blogger. Bắt đầu tìm hiểu và tự học hỏi trên mạng từ năm 2012, và hiện tại dành 100% thời gian cho công việc trên Internet.

Bình Luận